Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Viết cho người đến sau


Nguồn : Hội những người yêu thương thầm lặng - Facebook

Chị cũng từng yêu anh ấy như em
Chỉ có khác chị là người đến trước
Em đừng buồn để má hồng thấm ướt
Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đâu

Có một thời chị cũng thích giận nhau
Để đo hết yêu thương theo chiều dài giận dỗi
Để một lần thôi chị vô tình mắc lỗi
Một lần thôi thế rồi mãi xa

Biết nói gì về tất cả đã qua
Chị là quá khứ hôm qua , em là hôm nay hiện tại
Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại
Vẫn thấy nhói lòng khi đối diện tình em

Em sẽ có cái bấy lâu chị khát thèm
Tuổi trẻ hồn nhiên, bước chân mềm mới lạ
Để một buổi cuối trời đông cây thay lá
Voan cưới cô dâu bay ngợp trước hiên nhà

Khi ấy chị vô tình đi bộ ghé qua
Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể
Em đừng quay ngang rồi chau mày như thế
"Chị ấy kia kìa, chị ấy cũng đến xem"
Phố cũ....cơn mưa cũ , ướt mèm.....

Hoài phúc...

Viết cho người đến trước


Em ghen thầm chị có hay không?
Bởi hai ta đều yêu anh ấy
Chị đến trước em thì thôi đành vậy
Em lỡ vô tình làm kẻ đến sau.

Chị là người hạnh phúc nhất trần gian
Anh ấy thủy chung chỉ yêu mình chị
Em có thương cũng đành mộng mị
Chỉ trong mơ người ấy mới tỏ tình

Thôi cũng đành sống với lặng thinh
Lá thư xanh giấu hoài trong ngăn tủ
Đời rộn rã riêng mình em ủ rũ
Anh ấy thật gần cũng thật xa xăm.

Thôi cũng đành buồn mãi với tháng năm
Anh vẫn vô tư kể về người yêu dấu
Và cứ mỗi lá thư xa chị gởi
Em lại buồn trong ánh mắt ai vui..

st

Có thể anh ấy yêu chị nhiều hơn em
Bởi tình yêu đầu nhiều dại khờ, nông nổi
Bởi rung động đầu đời thường khó nói
Nhè nhẹ thấm vào từng năm tháng qua mau
Có thể suốt đời anh ấy chẳng quên được chị đâu...
Dẫu bây giờ anh đã thuộc về em mãi
Song vẫn có một chút gì đọng lại
Một chút ngày xưa như nhớ thương
Trách làm sao những phút em giận hờn
Khi anh ấy nhắc về những tháng ngày yêu chị
Xin đừng trách em là ích kỷ
Cũng chỉ vì em yêu quá đấy thôi
Rồi ngày mai trên khắp nẻo đường đời
Chị sẽ gặp ai kia, có thể hơn anh ấy
Quá khứ xưa xin đừng làm sống dậy
Để anh sống vời mình và sống với em thôi


Người ta kể cho em nghe về chị ấy
-Mối tình đầu của anh-
Cứ ngỡ là tất cả chỉ thoảng qua nhanh
Chỉ là tình yêu thời trẻ con, vụng dại
Giờ...nghe người ta kể lại...
Em mới hay đó không phải tình khờ...
Chị ấy và anh đẹp như một giấc mơ
Sóng đôi bên nhau suốt tuổi thơ rồi đại học
Chị chững chạc hơn...không như em-con nhóc
Chỉ biết khóc hờn như một đứa trẻ con
Dẫu biết rằng trong tình yêu là không có lối mòn
Em vẫn sợ mình lạc chân vào con đường ấy
Con đường ngày xưa chị và anh đi, giờ vẫn vậy
Chỉ đổi một người thay chị ấy- là em
Vẫn thơ buồn em vô ý đã xem
Dẫu viết cho chuyện xưa...sao em không thể dặn lòng thôi lo lắng
Sợ với anh tình yêu mình nguội lặng
Sợ trong tim anh chị ấy sẽ quay về
Em sợ chính mình đang sống trong mê
Anh cũng vậy...sẽ có ngày tỉnh giấc
Em sợ với anh, tình yêu mình trở thành kỉ vật
Chị ấy trở về, cướp anh mất khỏi đời em...

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

Thơ Toán

Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm...

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Điều Ba không muốn nghe từ Con Gái


Con yêu dấu…
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù Con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…
Ba không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là cái câu Ba chẳng muốn nghe.
Đừng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu.’,
Ba yêu dấu..
Con hứa…
Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con
Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin
Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con
Một người bình thường có những tật xấu con con
Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên
Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua
Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.
Một người bình thường đủ để nhấc Con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.
Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…
Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…
“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói
Người ta cười, cho lời Con như sương khói
Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với Ba